Có những điều trong cuộc sống, nếu còn kịp làm cho cha mẹ thì đừng chần chừ. Bởi đến một ngày khi họ không còn nữa, điều ở lại mãi trong lòng chúng ta sẽ không phải là sự tiếc nuối vì chưa thành công, mà là nỗi ân hận vì đã yêu thương quá muộn.
Nếu một ngày cả cha và mẹ đều rời xa cõi đời, sẽ không còn ai trên thế gian này yêu thương bạn vô điều kiện như họ nữa.
Mỗi khi nhớ lại những ngày còn được ở bên cha mẹ, có mấy ai không nghẹn lòng? Có những ký ức tưởng đã ngủ yên, nhưng chỉ cần nghĩ đến ánh mắt, nụ cười hay tiếng gọi quen thuộc của đấng sinh thành, nước mắt cũng đủ khiến lòng người chùng xuống.
Vì thế, khi cha mẹ vẫn còn khỏe mạnh, khi bạn vẫn còn có thể trở về, hãy dành nhiều thời gian hơn cho gia đình.
Đừng để những cuộc vui kéo dài làm lỡ mất những bữa cơm đoàn viên. Đừng để những buổi gặp gỡ ngoài kia trở nên quan trọng hơn những phút giây được ngồi bên cha mẹ.
Quán xá rồi cũng sẽ đóng cửa. Bạn bè rồi cũng có cuộc sống riêng. Chỉ có mái nhà vẫn luôn sáng đèn, và cha mẹ vẫn âm thầm chờ đợi tiếng mở cổng, tiếng bước chân quen thuộc của con trở về.
Điều họ mong mỏi chưa bao giờ là những món quà đắt tiền hay sự báo đáp lớn lao. Điều khiến họ hạnh phúc nhất chỉ đơn giản là được nhìn thấy con bình an, được cùng con ăn một bữa cơm và nghe con kể vài câu chuyện đời thường.
Hãy thử nhớ lại những năm tháng tuổi thơ.

Khi bạn còn là một đứa trẻ chưa biết nói, chính cha mẹ là người thức trắng nhiều đêm chăm từng cơn sốt.
Khi bạn chập chững những bước đi đầu tiên, họ luôn ở phía sau dang rộng vòng tay để đỡ lấy mỗi lần bạn vấp ngã.
Khi bạn chưa biết tự xúc ăn, họ kiên nhẫn bón từng thìa cơm, mặc cho bữa ăn của mình đã nguội lạnh.
Khi bạn đến trường, họ lặng lẽ lo từng bộ quần áo, từng cuốn sách, từng bữa cơm và cả những khoản tiền dành dụm sau bao ngày vất vả.
Suốt những năm tháng ấy, cha mẹ chưa từng tính toán mình đã hy sinh bao nhiêu. Điều duy nhất họ mong là con lớn lên khỏe mạnh, tử tế và có một cuộc đời bình yên.
Thế nhưng, khi trưởng thành, có bao giờ chúng ta tự hỏi mình đã làm được bao nhiêu điều cho cha mẹ?
Đã bao lần bạn chủ động gọi điện hỏi thăm?
Đã bao lần bạn nấu cho cha mẹ một bữa cơm, đưa họ đi dạo hay chỉ đơn giản là ngồi lắng nghe những câu chuyện mà trước đây bạn từng cho là dài dòng?
Nhiều người dành cả ngày để quan tâm người ngoài, nhưng lại tiếc vài phút hỏi cha mẹ hôm nay có khỏe không.
Đến khi mái tóc của họ bạc thêm, bước chân chậm lại và đôi mắt không còn tinh anh như trước, ta mới giật mình nhận ra thời gian chẳng hề chờ đợi bất kỳ ai.
Trên đời này, không có tấm ân tình nào lớn hơn công ơn sinh thành và dưỡng dục.
Cũng không có ai yêu thương bạn vô điều kiện như cha mẹ.
Khi bạn đau ốm, chính họ là người thấp thỏm suốt đêm.
Khi bạn thất bại, họ là người luôn dang rộng vòng tay đón bạn trở về.
Dù bạn mắc sai lầm bao nhiêu lần, cha mẹ vẫn chọn tha thứ và yêu thương.
Bởi đối với họ, con cái không chỉ là một phần cuộc sống, mà là cả cuộc đời.
Vì vậy, nếu có điều gì chưa hài lòng, hãy nhẹ nhàng nói với cha mẹ bằng sự yêu thương.
Nếu có bất đồng, hãy bình tĩnh lắng nghe nhau.
Đừng vì những phút nóng giận mà nói ra những lời khiến bản thân phải hối tiếc suốt nhiều năm sau.
Một ngày nào đó, cha mẹ sẽ già đi.
Rồi sẽ đến lúc chiếc ghế quen trong nhà trở nên trống vắng, mâm cơm thiếu đi một người, và sẽ không còn ai gọi bạn bằng cái tên thân thương của thuở bé.
Khi ấy, dù bạn có thành công đến đâu, cũng không thể đổi lấy thêm một lần được ngồi cạnh cha mẹ, nghe họ hỏi han hay cùng họ ăn một bữa cơm giản dị.
Sinh, lão, bệnh, tử là quy luật không ai có thể thay đổi.
Điều duy nhất chúng ta có thể làm là yêu thương khi còn kịp, hiếu kính khi cha mẹ vẫn còn hiện diện và trân trọng từng khoảnh khắc được ở bên họ.
Để rồi mai này, khi cha mẹ đã hoàn thành hành trình của mình, chúng ta có thể rơi nước mắt vì nhớ thương, nhưng sẽ không phải day dứt vì những điều lẽ ra nên làm mà đã bỏ lỡ.
Bởi lòng hiếu thảo đẹp nhất không nằm ở những lời hứa dành cho ngày mai, mà ở sự quan tâm và yêu thương được thực hiện ngay từ hôm nay.







